Chúng Ta Chưa Từng Quên Nhau, Chỉ Là Nguôi Đi Những Nỗi Nhớ
Em viết để trải lòng. Em viết để ghi lại những cảm xúc nguyên vẹn của tuổi trẻ vì em biết mọi điều trong em đang già nua đi từng ngày, con người ta dễ đánh mất mình của ngày xưa trong đám đông người xa lạ kia và cả những mối quan hệ mới chằng chịt của cuộc sống. Có những con người lướt qua em như một cơn gió, nhưng cũngcó người neo lại vững chắc trong lòng em. Nhưng anh là cơn gió nhẹ chạm vào cuộc sống của em, nhưng dư âm của nó sẽ còn miệt mài, dai dẳng trong tâm thức em. Chớp Trong một tia chớp lóe của số phận, em cứ ngỡ đời chỉ có một màu xanh biếc và tình ái là thứ cây không tàn héo bao giờ. Những ảo giác đó, lặp đi lặp lại nhiều lần, những tia chớp số phận thường xuyên lóe lên, không đêm nào là đêm tối mịt mờ, thế là tập hợp những lần lóe chớp ấy làm nên cuộc sống của em. Làm nên những cuộc hẹn ngắn dài của em và anh, dần dần cũng kịp nhớ mặt nhau, kịp biết nhau để gật đầu chào. Anh bước vào đời em- chính xác hơn là em dung nạp hình ảnh một chàng trai thích đọc sách vào...