Nói Tôi Nghe Đi, Đâu Là Chốn Bình Yên Trong Lòng Bạn?
Phan Rang nuôi tôi bằng những ngày chủ nhật đầy nắng và gió.Trong thứ ánh sáng lễnh loãng ấy là dải mây thanh thoát vuốt ve hừng đông. Dù có bụi bặm, hay là nhếch nhác hơn nữa, hoặc là tinh tươm dần lên, thì tình yêu của tôi dành cho nó vẫn bàng bạc một màu sương mộng mị như thế. Yên lặng và dịu dàng… Nồng nàn và thơm tho…như nó vốn có vậy. Là con dân hớp từng ngụm không khí tại vùng đất khô cằn nàyngót một phần năm thế kỷ, tôi dành một tình yêu đặc biệt cho Phan Rang, nơi tôi được lớn lên không chút khắc kỷ, lề luật hay quản chế. Nơi tuổi thơ tôi được sống những ngày “gà trống nuôi con “ của Ba mỗi khi Mẹ đi xa. Vào mỗi buổi sáng, Ba lại đều đặn châm từng điếu thuốc nghi ngút khói với những bản tình ca bất hủ nhẹ nhàng . Cho tới tận bây giờ, mỗi khi tình cờ nghe lại, tôi đều bất giác nhớ về tuổi thơ có Ba – tuổi thơ ngây dại không hiểu được gánh nặng cơm áo gạo tiền đang đè nặng lên vai Mẹ tôi, để rồi trong buổi tối đầy tiếng ếch kêu ồm ộp, những tán cây x...